Cô giáo tôi
Thứ Hai, 17/11/2025
Tháng 11 gió mùa đông bắc về, phủ hanh gầy trên phố, phủ sương đêm lay lắt trên lá cành mỗi sớm tinh mơ, phủ ướt tiếng rao những thức quà buổi sáng. Tháng này cái lạnh như dạn dĩ hơn, len lỏi vào tận ngõ ngách, vào từng ô cửa sổ hòa cùng tiếng học trò tôi bi bô gọi “Cô ơi”. Khung cảnh ấy gợi tôi nhớ về những tháng năm học trò, gợi tôi nhớ về cô giáo mình, cô Nguyễn Thị Phương Chi, trường THPT Chu Văn An. Với tôi cô vừa là thầy, là người bạn lớn đồng hành, sẻ chia và dẫn dắt.
Ảnh minh họa
Tám năm về trước, tôi mang danh học trò 'cá biệt': trốn học, khép kín, bướng bỉnh. Lớn lên cùng ông bà sau cuộc ly hôn của cha mẹ, tôi mang trong mình nhiều khoảng trống và tổn thương tuổi thơ. Tôi nhìn trường lớp như gánh nặng và tuyệt vọng về tương lai."
Nhưng rồi, cô đến như một luồng gió mới, nhẹ nhàng mà kiên định. Cô không trách phạt, không phán xét, mà chỉ lặng lẽ lắng nghe. Chính trong ánh mắt không lời ấy, tôi tìm thấy niềm tin mà mình đã đánh mất ở bản thân. Qua những buổi tâm tình sâu sắc, cô giúp tôi nhận ra rằng sự nổi loạn không phải là sức mạnh, mà là sự lạc lối. Cô mở cánh cửa cho tôi thấy vẻ đẹp của tri thức và lòng bao dung, những giá trị giản dị nhưng đã chạm đến trái tim đứa trẻ từng khép kín với cả thế giới.
Cô đã dạy tôi về kỷ luật, nhưng bằng sự dịu dàng. Khi tôi mắc lỗi, cô không hề quát mắng; thay vào đó, cô cùng tôi ngồi lại để phân tích điều đúng, điều sai và tìm cách khắc phục. Nhờ cô, tôi thấu hiểu: kỷ luật không phải là sự trừng phạt, mà chính là món quà được gói ghém cẩn thận bằng tình yêu thương và sự tôn trọng..
Từ những bài học đó, tôi đã học được cách chịu trách nhiệm cho hành động và mở lòng yêu thương, tôn trọng người khác. Suốt những năm cấp Ba, cô không chỉ là giáo viên Địa lý, mà còn là người đồng hành thầm lặng bên tôi. Chỉ một lời khuyên, một tin nhắn giản dị của cô cũng đủ sức kéo tôi dậy sau những chông chênh. Cô đã dạy tôi hai điều quý giá: Thành công không nằm ở điểm số, mà ở khả năng đứng dậy sau vấp ngã. Người thầy không chỉ trao kiến thức, mà còn truyền cho học trò niềm tin sắt đá vào cuộc sống.".
Cô giáo Nguyễn Thị Phương Chi cùng học trò
Đặc biệt, trong năm lớp 12 đầy áp lực, cô là điểm tựa vững vàng. Lắng nghe những bối rối của tôi, cô khẽ nói: “Có gì đâu mà lo, nói hết ra cô giải quyết cho.” Lời nói ấy là sức mạnh giúp tôi vượt qua mọi khó khăn. Ngay cả khi tôi đỗ đại học và rời xa mái trường, cô vẫn hỏi han, dặn dò như một người mẹ. Sự quan tâm thấm đẫm yêu thương này chính là bài học sâu sắc nhất về tình người và tấm lòng vĩ đại của một nhà giáo dục chân chính
Nhờ sự đồng hành của cô, tôi đã tìm thấy sứ mệnh của mình: trở thành cô giáo của 'những em bé đặc biệt', tiếp tục gieo niềm tin mà cô đã trao.
Khi đối diện với áp lực công việc khiến tôi chùn bước, tôi lại nhớ đến ánh mắt kiên định và nụ cười bao dung của cô. Chính cô đã dạy tôi: Làm thầy là một sứ mệnh, không chỉ là một nghề. Tôi thấu hiểu sâu sắc rằng: để dẫn dắt một tâm hồn, người thầy cần tình yêu thương và bao dung nhiều hơn cả tri thức."
Đến hôm nay, khi con trẻ bi bô gọi tôi bằng cô ơi, tôi càng biết ơn cô nhiều hơn vì đã dạy tôi cách trở thành một người thầy tử tế, biết đặt tấm lòng lên trên mọi công thức và sống có trách nhiệm. Cảm ơn cô, người đã gieo hạt mầm nhân ái để giờ đây, tôi tiếp tục lan tỏa tình yêu thương ấy đến những thế hệ học trò.
Với tôi, cô mãi là “ngọn hải đăng lặng lẽ soi sáng, dẫn đường, tỏa sáng bằng ánh sáng của tình yêu thương không bao giờ tắt.".
Hoài An, Tổ dân phố Kênh Lâm, phường Nam Sầm Sơn